Thứ 6, ngày 6, tháng 6 năm 2014

6.6.2014

Tối qua, ngủ một mình. Hơn một năm nay ngủ chung với x và hảo. Giờ ngủ một mình, thấy cô đơn và sợ bản thân sợ cô đơn. Vì con đường phía trước của mình sắp đi không được phép sợ cô đơn.

Trước kia, khi chưa yêu, chưa có người yêu. Mong mỏi một tình yêu. Mong mỏi một người yêu. Để không còn cảm thấy cô đơn. Để có người cùng mình chia sẽ những đêm mất ngủ. Những lo lắng đời thường.

Nhưng, giờ có rồi thì sao. Sự thật hiện ra là. Chỉ có mình mới hiểu được mình cần gì. Buồn vì điều gì. Mọi lúc mọi nơi mọi cảm xúc chỉ có mình mới hiểu được mình mà thôi. Không một ai hết. Thật sự là vậy.

Đừng mong mỏi một người mang lại hạnh phúc trọn đời cho mình. Người đó không thể tồn tại được. Có thể trên đường đời, mình sẽ gặp những người (cả đàn ông hay đàn bà) mình yêu thương họ hay họ yêu thương mình nhưng họ chỉ là gia vị cho món ăn cuộc đời mình ngọt một chút, hay cay một chút hay đắng một chút chứ không thể chi phối cuộc đời mình được.

Chỉ có mình mới hiểu được mình cần gì. Đừng bao giờ vì những người xa lạ mà phí hoài đời mình.

Nếu phải vì ai đó để thay đổi cuộc đời thì chỉ có người thân. Những người cùng dòng máu với mình. Những người đã nuôi lớn mình. Thấy mình từ khi mình chỉ là giọt máu cho đến khi mình thành hình thành hài. Vì khi họ mất đi, đó là nỗi cô đơn lớn nhất đời. Là khi mình trơ trọi nhất thế gian này.

5.05.14

Buồn thế nhỉ. Bây giờ, chỉ muốn làm hai việc: ngủ và bực bội.

Làm sao đây. Nên làm gì đây. Nên thế nào để hạnh phúc đây.

Sao xung quanh mình giờ đây không biết nên làm cái gì hết.

Lí tưởng giáo dục của mình là một cô giáo không phải chuẩn mực nhưng, phát triển tốt nhất những gì vốn có của một đứa trẻ.

Mình muốn học những phương pháp giáo dục hiện đại. Mình muốn học cách quản lí một lớp học hiệu quả. 

Mình muốn có những dự án, những chuyên đề nghiên cứu về phát triển tốt nhất cho một đứa trẻ.

Mình trong 3 năm, mình giáo tiếp tốt với người

Gởi cá,

Lâu rồi, em mới nghe lại album “chỉ còn lại ánh mắt” của Xuân Hiếu. Hình như, cuộc sống của em càng lúc càng gặp nhiều thứ không đơn giản hơn những thứ đi trước.

Em cứ hứa hẹn với những chọn lựa.

Em chưa biết bên trong mình có gì, nên em cứ hoang mang hoài phải không anh.

Em thấy em nhớ anh,

Em muốn thấy lại khuôn mặt đó, 

muốn nghe lại cái giọng Sài Gòn đó,

Anh xa vời với em quá, em cứ gởi những tin nhắn trong im lặng,

Nhưng, anh là điều gì đó trong cuộc sống của em, em không muốn rời xa. 

Nếu 1 ngày nào đó, gởi tin nhắn đi, em không thấy còn đã báo gởi, 

chắc em cảm giác mình đã mất rất nhiều,

cuộc sống của em giờ đây, đâu có thiếu thứ gì để hài lòng, nhưng,

sao em vẫn thấy hình như đây không phải là con người của em,

em vui cười, em dạn dĩ, em chủ động, em có cái em muốn,

em bỏ qua cái nhìn của người khác,

nhưng, em vẫn thấy mình đang trôi trong vô thức, không phải là đang sống,

từng việc em làm, từng lời em nói, không phải là em,

anh có biết,

khi đêm khuya, cầm đt nt cho anh, em mới đúng là em, biết mình đang làm gì, đang nghĩ gì, đang biết cảm xúc trong mình là gì,

em thấy mệt lắm cá ơi, 

Ngày mới!

Một ngày đẹp trời không dự giờ. Ta mặc áo dài. Gội đầu sớm. Ghi bảng phụ và chuẩn bị hình ảnh cho một tiết tập làm văn. Lí do đơn giản là làm mới mẻ cho cả mình và học sinh. Hi vọng, sẽ dụ được tụi nhỏ hứng thú với cái môn nó không ưa này.

 

Viết cho tôi năm 25 tuổi

Tôi chóng mặt khi chạy theo cảm xúc của mình. Hình như, tôi làm việc hiệu quả nhất là lúc tôi đi ngược với cái tôi đang làm ở hiện tại.

Tôi là đứa có tư tưởng chống đối và nổi loạn.

Không sống trong thực tại.

Không có suy nghĩ cho riêng mình.

Từ nay, dẹp cái bóng của cá ra khỏi cuộc đời mình. Cuộc sống của mình không hề giống cá. Vậy mà trong suốt mấy năm qua, làm điều gì mình cũng nghĩ, trong trường hợp này thì cá sẽ làm thế nào?

Mà không hề nghĩ, mình đang có những kiến thức gì từ thực tế, rồi từ kiến thức đó mình xây dựng riêng cho mình những giá trị sống. Từ các giá trị đó, mình dùng đê các giải quyết các vấn đề trong cuộc sống.

Thực sự là phải gặp nhiều, va chạm với thực tế nhiều mới xây dựng thương hiệu cho bản thân. Nói ra những gì mình từng trải chứ không phải nói của người khác.

Thực ra, mình vẫn đang mượn kinh nghiệm sống của người khác để nghĩ và nói. Vì mượn nên mình luôn tự ti. Vì mượn nên mình không hề biết hết chức năng của nó. 

Vì mượn nên cũng sẽ đến lúc phải trả.

Có phải bản chất của con người sống là hành động càng nhiều càng tốt. Vì từ hành động mới khiến mình nhận ra vấn đề.