khéo sắp đặt

Thật ra mình đúng là 24 tuổi thật.Nhưng, những suy nghĩ của mình không nằm ở tuổi 24.

Thế nên, ai đó thật sai lầm khi đưa những chuyện ‘người lớn’ vào đầu mình. Như, thích, mến, yêu..mình.

Mình có thể chấp nhận nhiều loại người, nhưng 3 thứ mình không dung nạp nổi ở người đàn ông có thể là người yêu chứ chưa nói đến chồng: 

- rượu nhìu.

- cờ bạc.

- đàn bà.

Thế nhưng, cái người tưởng chừng đang đến với cuộc đời mình, mang cho mình chút hơi ấm thì lại rơi vào điều thứ nhất. Rượu. Điều mà mình không bao giờ dung nạp được. Không đơn giản chỉ vì say. Mình bị ám ảnh bởi người say. Thật sự đó là nỗi ám ảnh.

Thế nhưng, ông trời khéo sắp đặt. Để mình đi lên đỉnh núi làm gì. Nếu như lúc đó mình bỏ cuộc. Quay xuống không lên nữa. Có phải là tốt hơn không.

Trớ trêu, cái tưởng như đáng hoan nghênh là không bỏ cuộc đó, ruốt cuộc là điều nên làm.

Mình đã từng tổn thương trong tình cảm nên mình không hề muốn mình là người sẽ gây tổn thương cho người khác.

trời phú cho mình khả năng thiên bẩm là nhận diện người say và ám ảnh người say.

Nhớ, có lần nhỏ D uống say về phòng, mình đã không nói nó lời nào suốt 1 tuần.

Mình cũng chẳng hiểu vì sao. Chỉ nhớ lúc mình mở cửa cho nó bước vô phòng thấy nó say. Mình không chấp nhận được.

Nên, mình biết, mình có thể chung sống với nhiều loại người nhưng tuyệt đối không phải là người thích làm bạn với rượu cả lúc vui lẫn lúc buồn.

Thật xin lỗi ai đó.

từ nay, phải cẩn thận từng bước đi.

hồn nhiên như con điên

Tớ lại đang phải đối mặt với câu chuyện mới toanh của cuộc đời tớ. Và tớ, như thường lệ lại thả trôi nó lềnh bềnh mà không nghĩ gì.

Sau nhiều cuộc trôi nổi của những câu chuyện trước, tớ thấy rất nhiều hậu quả để lại không như tớ mong muốn.

Hồn nhiên như con điên.

Lần này, chắc tớ phải điềm đạm và thận trọng hơn. Tớ phải nhận ra cái tớ cần và cái tớ muốn.

why…

Ta nhìn mình trong gương. Một con bé xấu xí.

Ta đến lớp như một khúc gỗ biết đi. Đầu mang nặng hoang mang và rất ít hi vọng.

Ta vẫn biết, sống nhiều nghĩ ít nhưng hình như, ta chưa làm được như ta mong muốn.

Ta, muốn hiểu, muốn biết vì sao

.Ảnh

live

Em đã sống với quá nhiều suy nghĩ và mệt mỏi rồi. Em từ đây, chỉ sống thôi. Không e dè với tương lai, ngập ngừng với hiện tại nữa.

hihiEm trả lại bình yên cho chính mình. Dù lí do gì chẳng nữa, việc em đẩy anh ra khỏi cuộc đời anh là điều tất yếu và nên làm. Đáng lẽ làm lâu rùi nhưng, bây giờ mới đủ bản lĩnh dứt khoát.

Em không lấy sự căm ghét để làm động lực đẩy anh nữa.

Thật sự, em thấy mình thiếu sự tôn trọng trong mối quan hệ với anh. Đồng thời, điều em cần ở anh thì anh không thể cho em được.

Dù sao chăng nữa, chúng ta đã có tình cảm (ảo) với nhau. Nhưng, anh vẫn sẽ là kỉ niệm đẹp của em.

Em chưa thể đối với anh như trước nữa. Nhưng, đã nhẹ nhõm hơn.

Cầu chúc những kỉ niệm mãi đẹp. và anh không nhớ tới nó.