26. 04. 2015 Chụp hình cưới

Chụp hình cưới là thức dậy lúc 2h sáng, ngồi trang điểm gần 1 tiếng đồng hồ mà mắt kêu gào đòi ngủ. Là lang thang hết ngõ ngách của Nha Trang, lúc mưa lúc nắng. Phong tục Việt Nam ban cho phụ nữ Việt Nam được đẹp trước ngày cưới. Như là cho đẹp hết thanh xuân, sau đó chồng, con. còn mấy ai có thể nghĩ được làm đẹp cho mình. Không biết, được đẹp nhất trong ngày cưới là hạnh phúc hay là…
Chụp hình cưới với bạn đời mới biết, bạn ấy là người thương bản thân mình vô cùng. Như vậy là tốt, bản thân mỗi người tự biết mang lại hạnh phúc cho chính mình. Mình cũng không hi vọng gì ở tương lai hão huyền như bao thế hệ phụ nữ xưa nay coi đàn ông là chỗ dựa duy nhất của cuộc đời. Mình có tất cả những gì có thể tự làm mình hạnh phúc. Dựa dẫm là bi kịch của một người phụ nữ, nhất là dựa dẫm đàn ông.
Dù sao, đi qua thời con gái với một ngày gặp hết cảnh đẹp này đến cảnh đẹp khác là điều khó phai trong đời.
Phần đời còn lại, tự tay mình xây dựng.

câu chuyện trước đám hỏi

Đơn thuần là mình kể lại câu chuyện ngày hôm nay thôi.
Số là mình quen một bạn nam. Và còn 6 ngày nữa o và bạn nam ấy sẽ đám hỏi.
Ba ngày vừa rồi bạn ấy đi cắm trại. Mình và bạn ấy không gặp. Mình không trở về nhà nhưng mình đã có những ngày sống rất tuyệt vời.
Khi bạn ấy sắp về, mình vẽ ra những cảnh tượng gặp bạn ấy trông như thế nào ở trong tâm trí mình. Xin nhấn mạnh là tâm trí chữ không phải trong trái tim.
Khi gặp lại khuôn mặt mà sắp lấy làm chồng, mình không nhìn thấy trong tia nhìn đó có tình yêu dành cho mình. Ánh mắt đó không còn có tình yêu mà chỉ chứa đựng sự xa lạ.
Và, đây có nên là lí do để kết thúc hôn nhân không? Và nó là lí do chính đáng chứ, phải không?
Bây giờ thì mình sắp có một cuộc nói chuyện. Hãy tĩnh lặng và giải quyết nhé. Mình sẽ giải quyết như thế nào?

19/4/15: Học lặn nín thở

19/4/15
hôm nay, mình học lặn với các thầy lặn năm ngoái đã từng dạy mình. Sau buổi học, mình rút ra được nhiều điều.
Buổi học hôm nay học nín thở dưới nước. Mình nín thở được 55 giây. Mấy anh cùng học lặn nói là như vậy là giỏi rồi.
Trước khi tập nín thở, thầy Lu-i dặn tụi mình phải thả lỏng cơ thể, đừng để tinh thần bị căng thẳng thì mới lặn được sâu. Các thầy tập cho mình thở bằng bụng trước. Nhưng, mình có vè là học trò kém nhất rồi. Nhưng, mình không chỉ trích mình vì điều này đâu. Vì trong suốt buổi học mình đã rất tập trung và cố gắng.
Mình dừng lại khi vừa lặn vừa bơi đến chỗ thầy lu-i. Cũng hơi buồn 1 tẹo. Nhưng, những anh cùng học đã an ủi mình rất nhiều. Mình biết ơn vì điều này lắm. Nó khiến tinh thần đó tốt hơn.
Và, mình đã rất tiến bộ. Mình biết bỏ mặc những lời ong ve có thể sẽ đến tai mình nếu mình cùng đi học với các thầy. Chỉ duy nhất mình là con gái giữa các anh và thầy. Và mình lại sắp lấy chồng nữa chứ. Có thể mẹ chồng mình sẽ hỏi đôi điều.
Bỗng dưng mình nghĩ, dù mình có lấy chồng hay sống trong gia đình chồng nhưng mình vẫn là mình. Mình vẫn có thể làm những gì mình thích mà không làm ảnh hưởng đến ai. Không ai trên đời này nhân danh điều gì mà ngăn cản mình sống cuộc sống của chính mình.
Mình đã dần dần hiểu được điều này rồi. Nếu có bất trắc gì xảy ra, mình sẽ đối mặt và kết thúc nó nếu mình cảm thấy không thể tiếp tục. Cuộc đời là một hành trình, mình có quyền quyết định cuộc đời mình.
Có vài tấm hình chụp mình trong khi mình học. Nhìn tấm hình đó, mình đối mặt với suy nghĩ mà lâu này mình biết nhưng luôn cố gắng thay đổi nó. Mình là một cô gái xấu.
Và khi sáng nay, nói chuyện với cô Lai. Cũng đã thừa nhận mình xấu.
Đó là điều mình luôn canh cánh bấy lâu nay. Mình chấp nhận mình xấu, yêu thương và vỗ về nét xấu nó. Đừng chỉ trich nó. Hơn ai hết mình cần yêu thương nó hơn bất kì ai trên đời này. Và tuyệt đối đấu tranh với những người lấy cái xấu của mình để làm lí do họ phản bội mình hoặc đối xử không tốt với mình.
Nhan sắc là cái tấm áo khoác bên ngoài. Mình sống bằng con người bên trong. Và niềm vui đến từ nhan sắc đẹp rất hiếm và hạnh phúc thật sự đến từ những gì bên trong.
Cuộc đời mình dường còn chờ mình suy nghĩ xong điều gì đó để bắt đầu.10155555_862098303856267_8964436027497407963_n

10991411_862095270523237_5989081566026071293_n

10995999_862098413856256_8032775502249972028_n

11055401_862098447189586_3305473632784119845_n

Thứ 6, ngày 6, tháng 6 năm 2014

6.6.2014

Tối qua, ngủ một mình. Hơn một năm nay ngủ chung với x và hảo. Giờ ngủ một mình, thấy cô đơn và sợ bản thân sợ cô đơn. Vì con đường phía trước của mình sắp đi không được phép sợ cô đơn.

Trước kia, khi chưa yêu, chưa có người yêu. Mong mỏi một tình yêu. Mong mỏi một người yêu. Để không còn cảm thấy cô đơn. Để có người cùng mình chia sẽ những đêm mất ngủ. Những lo lắng đời thường.

Nhưng, giờ có rồi thì sao. Sự thật hiện ra là. Chỉ có mình mới hiểu được mình cần gì. Buồn vì điều gì. Mọi lúc mọi nơi mọi cảm xúc chỉ có mình mới hiểu được mình mà thôi. Không một ai hết. Thật sự là vậy.

Đừng mong mỏi một người mang lại hạnh phúc trọn đời cho mình. Người đó không thể tồn tại được. Có thể trên đường đời, mình sẽ gặp những người (cả đàn ông hay đàn bà) mình yêu thương họ hay họ yêu thương mình nhưng họ chỉ là gia vị cho món ăn cuộc đời mình ngọt một chút, hay cay một chút hay đắng một chút chứ không thể chi phối cuộc đời mình được.

Chỉ có mình mới hiểu được mình cần gì. Đừng bao giờ vì những người xa lạ mà phí hoài đời mình.

Nếu phải vì ai đó để thay đổi cuộc đời thì chỉ có người thân. Những người cùng dòng máu với mình. Những người đã nuôi lớn mình. Thấy mình từ khi mình chỉ là giọt máu cho đến khi mình thành hình thành hài. Vì khi họ mất đi, đó là nỗi cô đơn lớn nhất đời. Là khi mình trơ trọi nhất thế gian này.

5.05.14

Buồn thế nhỉ. Bây giờ, chỉ muốn làm hai việc: ngủ và bực bội.

Làm sao đây. Nên làm gì đây. Nên thế nào để hạnh phúc đây.

Sao xung quanh mình giờ đây không biết nên làm cái gì hết.

Lí tưởng giáo dục của mình là một cô giáo không phải chuẩn mực nhưng, phát triển tốt nhất những gì vốn có của một đứa trẻ.

Mình muốn học những phương pháp giáo dục hiện đại. Mình muốn học cách quản lí một lớp học hiệu quả. 

Mình muốn có những dự án, những chuyên đề nghiên cứu về phát triển tốt nhất cho một đứa trẻ.

Mình trong 3 năm, mình giáo tiếp tốt với người