Vụn

– năm đó, bạn nói với o, khi lần đầu tiên gặp o là: không có cảm giác yêu o, chỉ có thể là bạn thôi. O cứ thắc mắc, sao bạn có thể khẳng định sớm như vậy? Không phải tình cảm phải chờ thời gian sao. O k phục. O nghĩ do vẻ ngoài của o k vừa mắt bạn. Nhưng, gần đây, o biết bạn đúng. Một người nhạy cảm như bạn có đủ khả năng để biết điều đó ngay từ lần đối diện đầu tiên. Cơ chế này nó nằm sẵn. Số phận hay duyên phận là cách nói xúc tích của nhu cầu ẩn sâu tiềm tàng của mỗi người đã được bồi đắp vô thức. Duyên phận là thứ khoa học có thật. Nhưng nó nằm ngoài dự tính của con người nên ta mới thấy nó thuộc về tâm linh.

– o đang làm một công việc hết sức mình vì o đã tìm thấy động lực trong công việc mình làm.

hay nhỉ

Bản thân tui không nhận ra, lúc tui lấy chồng vì tui nghĩ rằng tui có thể để sự yếu mềm trong tinh thần của tui đựa dựa dẫm vào ai đó. Nên tui đã kì vọng khi tinh thần tui sa sút mà chính bản thân tui không thể làm nó dậy được thì người đó sẽ giúp tui.

thế nhưng, tui đã nhận ra, người mà bên cạnh tui cũng yếu mềm và có khi còn yếu mềm và cần sự dựa dẫm hơn cả tui. Thế là tui tự khóc để nước mắt tui tự an ủi tui. Mỗi lần khóc xong tui tỉnh táo và nghĩ ra nhiều điều thông suốt hơn là khi tôi được an ủi, vỗ về. Sự an ủi vỗ về làm tui không đau nhưng cũng không giúp tôi nhận ra vấn đề.

tui nhận ra, khi ngừoi ta không thích/ghét cái gì đó/con người nào đó/thời gian nào đó chính là tôi đang SỢ nó hoặc yếu tố gì trong đó. Chỉ có sợ mới khiến tôi nảy sinh sự phản vệ bằng cách ghét nó để trân an tinh thần mình/tránh xa nó.

tôi tự hỏi? thế tôi lấy chồng để làm gì? để sex, để có 1 đứa con, để có người ngồi chung mâm?

mấy thứ này, không nhất thiết phải kéo theo dịch vụ khuyến mãi mệt mỏi và cãi lộn, để mất niềm tin, để hoang mang, để thấy sợ hãi những ngày đang sống…

vậy, tôi ở cùng 1 người để làm gì?

22/8/2020

mình không muốn loại trải nghiệm này, đi qua sự đau đớn này mình được gì?

mình không có ai bên cạnh để mình cảm thấy được an ủi.

cứ lấy nước mắt để làm dịu đi sự đau đớn trong lòng

thi là người ngoài. không thể trông mong sự giúp đỡ của thi.

11/8/2020: đau

Khi oanh đau, nếu oanh cố trút hết nỗi đau đó lên người khác, oanh đỡ đau nhiều lắm. O không biết oanh đau chỗ nào để làm nó lành. Oanh chỉ biết cách cho nước mắt chảy để dịu đi nỗi đau. Mỗi một lần như thế thì hi vọng của oanh giảm dần, tình cảm của oanh càng nguội lạnh.

Đến khi nào o đón nhận mọi việc mà k xếp loại nó: tốt, xấu, thích, không thích.

09/8/2020

Ngày cuối học tập trung đại học.

Học 2 hk còn lại đến ngày 19/8/2020 mới xong nhưng do dịch covid 19 nên nhà trường chuyển sang dạy trực tuyến.

Những ngày đi học làm sống dậy kí ức sinh viên: chỉ học, thi và bạn bè. Khoảng thời gian thảnh thơi của đời người. 3 năm sinh viên là giai đoạn gặp gỡ- yêu thương – tạm biệt một tình cảm đặc biệt với cá. Hành lang ktx là nơi lưu giữ những cảm xúc yêu thương đầu đời.

Bước ra khỏi trường là công việc. Hết công việc là gia đình. Cảm giác như bị trói buộc thêm một lần nữa bởi hệ thống những quy tắc ứng xử.

3/8/2020

Năm nào k nhớ rõ, lúc đó o chưa lấy chồng, o với bà nội có chuyện j đó đến độ bản thân o k chịu nổi. Lúc đó, o vô nha trang thuê khách sạn và ở một mình trong đó mấy ngày. Năm đó, o k biết vì sao o rất biết rằng không gian k có người thật an toàn và thanh thản.

O ở dc 1 ngày thì t vô. Sự xuất hiện của t lúc đó làm o thấy mình bớt lẻ loi. Rồi dần dần, sự gần gũi o cảm giác t là một nơi an toàn.

Nhưng đến ngày hôm nay, o cảm thấy t k còn là lựa chọn an toàn cho o. T chơi cá độ đá banh, dùng lời nói dối lừa o, thi đánh bài ở phòng dân quân để o mang bầu đi bộ về, t đi học ở nha trang, đi chơi với người khác dù o đang mang bầu, t nói dối o đã bỏ thuốc, t tỏ vẻ k tự nguyện khi chở o, đón o. Ngày hôm nay, o đã lựa chọn đón xe vô nha trang chứ k theo xe người ta về ninh Phước để t lên chở về. O biết, t k còn là nơi an toàn o muốn về.

O cũng thấy rõ, k ai có thể là người mang lại an toàn cho o khi lòng o tràn đầy sự bất an, không thông cảm và thấu hiểu từng hoàn cảnh của họ. O mãi mãi chẳng thể tìm nơi an toàn ở một ai nếu lòng o là nơi yêu cầu sự tuyệt đối. Và mãi mãi, k có ai mang hạnh phúc cho o nếu trong lòng o k có hạng phúc tự thân.

Trước đây, mỗi lần đơn độc, hoảng sợ và mất tất cả hi vọng, o thường nghĩ đến cái chết. Nhưng, giờ o k còn nữa. O có con. O mang con đến cuộc đời. O cần có trách nhiệm với nó. Có lẽ o k có đủ tình thương bao la cho con vì thật sự o k có nhưng để lại cho nó cái chết do mẹ tự tử là quá tàn độc và thiếu trách nhiệm. O phải sống dù lay lắt, dù đớn đau, dù mệt mỏi, o cần phải sống. Đó là điều o có thể làm cho con o.

O k biết phải đối mặt với t và ngôi nhà t đang xây như thế nào nữa. Từ khi để lại quá nhiều sự thất vọng trong lòng o thì o cảm thấy không gian có t trở nên mệt mỏi và ngột ngạt. O phải chịu đựng nó. O k biết phải sống thế nào.

nỗi đau dai dẳng

Ở chung không gian với mấy người say (có thân thiết) là một sự đau đớn.

Cả một tuổi thơ, bị dằn vặt bởi một thằng đàn ông say. chỉ có thể cam chịu, dồn nén, chất chứa mà không thể giải toả được.

Đứa bé gái đó lớn lên, không chịu nổi không gian hẹp một thằng say và nó.

Nó không trút được sự uất ức. Nó không tránh xa được. Và nó cũng không được hiểu.

thằng say đó cũng không hiểu được nỗi đau dai dẳng của sự hiện diện một thằng say trước mắt nó.

Nó phải sống lại cái mớ kí ức tuổi thơ mà trở thành một vết thương lòng không biết sao lành, cũng không biết chắc có lành không và có cách nào để nó lành.

Một thằng say về nhà mang theo một nỗi sợ hãi, một sự uất ức, khơi gợi lại toàn bộ nỗi đau trong lòng nó.

Ktx, ngày 22/7/2020

Khi o chỉ ở một nơi xa lạ, tách mình ra khỏi sự quen thuộc, o có cơ hội suy nghĩ nhiều hơn.

O biết bản thân o cần gì, muốn gì nhưng không muốn nghe theo nó. O sợ, nếu nghe theo chính mình oanh sẽ sai lầm và hối hận.

Rồi, o gồng lên làm những điều o không muốn nhưng hợp lí.

Khi o tách xa môi trường đó, o không muốn quay lại nữa. O không thấy an toàn khi ở đó.

O hèn nhát hay sao? Có ai cho o câu trả lời k? Để o tự tin, hay o phải thử và dám chịu trách nhiệm với mong muốn của mình.